Đêm nay Bác không ngủ-Minh Huệ



Lời bài thơ:Đêm nay Bác không ngủ
Tác giả:Minh Huệ

Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Đêm nay Bác không ngủ.

Lặng yên bên bếp lửa
Vẻ mặt Bác trầm ngâm
Ngoài trời mưa lâm thâm
Mái lều tranh xơ xác.
Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.

Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình dật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng.
Anh đội viên mơ màng
Như nằm trong giấc mộng
Bóng Bác cao lồng lộng
Ấm hơn ngọn lửa hồng.

Thổn thức cả nỗi lòng
Thầm thì anh hỏi nhỏ :
– Bác ơi ! Bác chưa ngủ ?
Bác có lạnh lắm không ?
– Chú cứ việc ngủ ngon
Ngày mai đi đánh giặc
Vâng lời anh nhắm mắt
Nhưng bụng vẫn bồn chồn.
Không biết nói gì hơn
Anh nằm lo Bác ốm
Lòng anh cứ bề bộn
Vì Bác vẫn thức hoài.
Chiến dịch hãy còn dài
Rừng lám dốc lắm ụ
Đêm nay Bác không ngủ
Lấy sức đâu mà đi.

… Lần thứ ba thức dậy
Anh hoảng hốt giật mình
Bác vẫn ngồi đinh ninh
Chòm râu im phăng phắc.
Anh vội vàng nằng nặc :
– Mời Bác ngủ Bác ơi !
Trời sắp sáng mất rồi
Bác ơi ! Mời Bác ngủ !
– Chú cứ việc ngủ ngon
Ngày mai đi đánh giặc
Bác thức thì mặc Bác
Bác ngủ không an lòng.
Bác thương đoàn dân công
Đêm nay ngủ ngoài rừng
Rải lá cây làm chiếu
Manh áo phủ làm chăn.
Trời thì mưa lâm thâm
Làm sao cho khỏi ướt !
Càng thương càng nóng ruột
Mong trời sáng mau mau.

Anh đội viên nhìn Bác
Bác nhìn ngọn lửa hồng
Lòng vui sướng mênh mông
Anh thức luôn cùng Bác.
Đêm nay Bác ngồi đó
Đêm nay Bác không ngủ
Vì một lẽ thường tình
Bác là Hồ Chí Minh.
1951

Xem và nghe nhiều hơn tại

Nguồn: https://educationlibya.org

Xem thêm bài viết khác: https://educationlibya.org/giao-duc/

36 thoughts on “Đêm nay Bác không ngủ-Minh Huệ

  1. Anh doi vien thuc giac
    Thay ba lo mat roi
    Mà sao bac van ngoi
    Anh doi vien hieu roi
    Bac oi bac co thay
    Ba lo cua chau ko
    Ba lo cat o dau
    Sao gio lai hoi bac
    Bac bay cho cách nay
    De co cai ba lo
    Ngay trong đem hom nay
    Lay ba lo thang khác
    Nhớ dung co noi bac
    Anh doi vien nhìn bac
    Cang nhìn lai cang thung
    Nguoi cha gia dan toc
    Lấy ba lo cua anh

  2. Hay quá nhưng xúc động 😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😾😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😾😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😾😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿😿

  3. đêm nay Bác không ngủ

    anh đội viên thức dậy
    thấy trời khuya lắm rồi
    mà sao Bác vẫn ngồi
    đêm nay Bác không ngủ

    lặng im bên bếp lửa
    vẻ mặt Bác trầm ngâm
    ngoài trời mưa lâm thâm
    mái lều xanh xơ xác

    anh đội viên nhìn Bác
    càng nhìn lại càng thương
    người cha mái tóc bạc
    đốt lửa cho anh nằm

    rồi Bác đi dém chăn
    từng người từng người một
    Sợ cháu mình giật thột

    Bác nhón chân nhẹ nhàng.

    Anh đội viên mơ màng

    Như nằm trong giấc mộng

    Bóng Bác cao lồng lộng

    Ấm hơn ngọn lửa hồng.

    Thổn thức cả nỗi lòng

    Thầm thì anh hỏi nhỏ:

    – Bác ơi! Bác chưa ngủ?

    – Bác có lạnh lắm không?

    – Chú cứ việc ngủ ngon

    Ngày mai đi đánh giặc!

    Vâng lời anh nhắm mắt

    Nhưng bụng vẫn bồn chồn.

    Không biết nói gì hơn

    Anh nằm lo Bác ốm

    Lòng anh cứ bề bộn

    Vì Bác vẫn thức hoài.

    Chiến dịch hãy còn dài

    Rừng lắm dốc lắm ụ

    Đêm nay Bác không ngủ

    Lấy sức đâu mà đi!

    – Lần thứ ba thức dậy

    Anh hốt hoảng giật mình

    Bác vẫn ngồi đinh ninh

    Chòm râu im phăng phắc.

    Anh vội vàng nằng nặc:

    – Mời Bác ngủ Bác ơi!

    Trời sắp sáng mất rồi

    Bác ơi, mời Bác ngủ

    – Chú cứ việc ngủ ngon

    Ngày mai đi đánh giặc

    Bác thức thì mặc Bác

    Bác ngủ không an lòng

    Bác thương đoàn dân công

    Đêm nay ngủ ngoài rừng

    Rải lá cây làm chiếu

    Manh áo phủ làm chăn…

    Trời thì mưa lâm thâm

    Làm sao cho khỏi ướt

    Càng thương càng nóng ruột

    Mong trời sáng mau mau.

    Anh đội viên nhìn Bác

    Bác nhìn ngọn lửa hồng

    Lòng vui sướng mênh mông

    Anh thức luôn cùng Bác.

    Đêm nay Bác ngồi đó

    Đêm nay Bác không ngủ

    Vì một lẽ thường tình

    Bác là Hồ Chí Minh.

  4. Anh đội viên thức dậy
    thấy pa-lô mất rồi
    mà sao Pác vẫn ngồi
    anh nghi ngờ Pác lấy

    -Pác ơi, Pác có "thấy"
    pa-lô của cháu không ???

    -Chú làm mất của công
    phải trình lên Đảng ủy
    nhưng nể tình đồng chí
    Tôi bày cho cách này
    nội ngay trong đêm nay
    ….chôm palô thằng khác

    Anh đội viên thức dậy
    Thấy quần Jean mất rồi
    Mà sao bác vẫn ngồi
    Chòm râu im phăng phắc

    Bác ngồi không lúc lắc
    Dưới đít có vật gì
    Độn lên đến mấy li
    Phủ bởi cái áo khoác.

    Anh đội viên nhìn bác
    Càng nhìn lại càng nghi
    Bỗng bác cười khì khì
    – Làm gì mà nhìn bác ?

    Anh liếc mắt nơi khác
    Nhưng nghe mát dưới mông
    Và tê tái trong lòng
    Bèn quay lại nhìn bác.

    Anh vội vàng nằng nặc
    – Cháu nghèo lắm bác ơi !
    Quần của cháu mất rồi
    Bác ơi thương lấy cháu !

    Cái quần, tiền xương máu
    Cháu dành dụm cả năm
    Tiền Mỹ, gần một trăm
    Mất quần … như mất máu !

    Bác Hồ liền nổ cáu :
    – Quần mày mất thì thôi,
    Việc của tau, tau ngồi
    Quần mày ? Tau đâu biết !

    Mầy là thằng chết tiệt
    Chỉ có mỗi cái quần
    Mà giữ cũng chẳng xong
    Thiệt đúng … đồ gà chết !

    Anh đội viên điên tiết
    Đá một cú song phi
    Bác phẩy tay cười khì :
    – Thằng ni cao thủ thật.

    Bác bèn đưa tay phất
    Một cục gì bay ra
    Có mùi thúi thấy bà
    Như mùi thây ma chết !

    Anh đội viên cười ngất :
    – Khen cháu, khen cả ngày …
    Bác vội vàng ra tay
    Một đòn lưu vân cước.

    Đòn bác ra thật mướt
    Từ những ngón chân chai
    Kình lực tỏa hơi khai
    Nín hơi … mới sống được !

    Anh đội viên trợn ngược
    Lăn ra đất mấy vòng
    Bác bảo : – Thế là xong !
    Quần mày, tau đem bán.

    Để có tiền ăn sáng
    Cho bọn Duẫn, Chinh, Đồng
    Ăn rồi đi long nhong
    Thăm các em trong láng.

    Anh đội viên hết choáng
    Chụp cổ bác la làng :
    – Tôi bắt được quả tang
    Cái thằng ăn cắp vặt !

    – Ăn cắp cái con c .. !
    – Tau cướp có lai-xần
    – Tau giết người triệu lần …
    Bác lỡ lời … nín bặt.

    Bác hố … liền đỏ mặt :
    – Tại mày … quá ngây thơ
    Hồi xưa … đến bây giờ
    Có ai mà không biết !!!

    Tau chuyên nghề chọc tiết
    Bọn ác bá cường hào
    Vợ chúng thì tau xào
    Xào xong thì tau giết !

    Anh đội viên điên tiết
    Dở hết ngón gia truyền
    Tung ra mấy chưởng liền
    Bác liền văng khỏi ghế.

    Nghề bác cũng đáng nể
    Chỉ lăn có mấy vòng
    Trầy sơ sài cái mông
    Chim bầm, không đáng kể.

    – Ah … Thằng này giỏi thế !
    Dám đá trúng chim ông
    Bác gọi Duẫn, Chinh, Đồng
    Hãy mau mau cứu bác.

    Duẫn, Chinh, Đồng hốt hoảng
    Tay bụm dái chạy vô
    Mặt tái như gà cồ
    Đá thua vì chết nhát.

    Anh đội viên liền quát :
    – Thằng nào ngon vô đây !
    Cho chúng mày biết tay
    Đồ cái bọn ngu dốt !

    Anh đội viên quơ, chộp
    Duẫn, Chinh, Đồng quăng ra
    Chúng vừa chạy, vừa la
    Như khỉ già bị đốt.

    Thấy vậy bác hoảng hốt
    Chạy thẳng vô Ba Đình
    Mang theo cái quần gin :
    – Chuyến này tau không trả !

    Anh đội viên giận quá
    Tung theo một trái na
    Thân xác bác ra ma
    Ba Đình thành gạch vụn !

  5. Đêm nay bác ko ngủ
    ngày mai Bác ms ngủ
    Đồng chí chửi Bác giỏi ( trái nghĩa )
    Bác cắt cu đồng chí
    Đồng chí ngồi góc tường
    Cầm hũ đường đắp cu
    Cu đồng chí đầy đường
    Bác lau cu đồng chí ( cấm nghĩ bậy )

  6. Đêm nay bác ko ngủ
    Ngày mai bác ngủ bù
    Đồng chí chửa Bác ngu
    Bác cắt CU đồng chí

  7. Ông ngoại của bạn tui kể ấy nhìn bác hồ hiền z thôi chứ bác hồ ác lắm nhưng tốt vs trẻ con và nói chuyện vs người già tử tế lắm

  8. Anh đội viên mơ màng
    Như nằm trong giấc mộng Bóng Bác cao lồng lộng
    Ấm hơn ngọn lửa hồng

  9. Anh đội viên nhìn bác
    Càng nhìn lại càng thương
    Người Cha mái tóc bạc
    Đốt lửa cho anh nằm
    Nhớ mãi Bác Hồ

  10. đêm nay bác không ngủ
    ngày mai bác ngủ bù
    ngày mai không ngủ được
    bác chém thằng chiến khu

  11. Đêm nay bác không ngủ
    Anh đội viên thức dậy
    Thấy trời khuya lắm rồi
    Mà sao bác vẫn ngồi
    Đêm nay bác không ngủ
    Lặng yên bên bếp lửa
    Vẻ mặt bác trầm ngâm
    Ngoài trời mưa lâm thâm
    Mái lều tranh xơ xác
    Anh đội viên nhìn bác
    Càng nhìn lại càng thương
    Người cha mái tóc bạc
    Đốt lửa cho anh nằm
    Rồi bác đi dém chăn
    Từng người từng người một
    Sợ cháu mình giật thột
    Bác nhón chân nhẹ nhàng
    Anh đội viên mơ màng
    Như nằm trong giấc mộng
    Bóng bác cao lồng lộng
    Ấm hơn ngọn lửa hồng
    Thổn thức cả nỗi lòng
    Anh thì thầm hỏi nhỏ
    Bác ơi,bác chưa ngủ
    Bác có lạnh lắm không
    Chú cứ việc ngủ ngon
    Ngày mai đi đánh giặc
    Vâng lời anh nhắm mắt
    Nhưng bụng vẫn bồn chồn
    Không biết nói gì hơn
    Anh nằm lo bác ốm
    Lòng anh cứ bề bộn
    Vì bác vẫn thức hoài
    Chiến dịch hãy còn dài
    Rừng lắm dốc,lắm ụ
    Đêm nay bác không ngủ
    Lấy sức đâu mà đi
    Lần thứ ba thức dậy
    Anh hốt hoảng giật mình
    Bác vẫn ngồi đinh ninh
    Chòm râu im phẳng phắt
    Anh vội vàng nằng nặc
    Mời bác ngủ,bác ơi
    Trời sắp sáng mất rồi
    Bác ơi,mời bác ngủ
    Chú cứ việc ngủ ngon
    Ngày mai đi đánh giặc
    Bác thức thì mặc bác
    Bác ngủ không an lòng
    Bác thương đoàn dân công
    Đêm nay ngủ ngoài rừng
    Rải lá cây làm chiếu
    Manh áo phủ làm chăn
    Trời thì mưa lâm thâm
    Làm sao cho khỏi ướt
    Càng thương càng nóng ruột
    Mong trời sáng mau mau
    Anh đội viên nhìn bác
    Bác nhìn ngọn lửa hồng
    Lòng vui sướng mênh mông
    Anh thức luôn cùng bác
    Đêm nay bác ngồi đó
    Đêm nay bác không ngủ
    Vì một lẽ thường tình
    Bác là Hồ Chí Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *